Vì sao tôi ngán ngẩm cái góc thuê của mình vì cái giá giấy dán tường rẻ trên mạng

Tối thứ bảy năm ngoái, tôi ngồi giữa đống mấy cuộn giấy dán tường mua online mức giá 1,5 triệu, bức tường thì loang lổ bong bóng khí, còn ví thì rỗng. Thời điểm đó tôi cứ ngỡ mình ngu nhất đời, nhưng thì ra là khởi đầu cho những ngày tháng tôi ngộ ra cách các chủ shop online đang lừa phỉnh mình. Căn phòng thuê 25 mét vuông của tôi ở Hà Nội vốn đã cũ kỹ, tường bong tróc, và tôi nghĩ chút giấy dán tường mới sẽ thay đổi tất cả. Tôi đã lầm, và trải nghiệm đó có giá trị hơn nhiều so với số tiền đã bỏ ra.

1,5 triệu cho cuộn giấy xấu xí mà tôi tưởng là rẻ


Câu chuyện khởi đầu trong một buổi tối lướt điện thoại, tôi bắt gặp một bài viết giới thiệu giấy dán tường chỉ 40 nghìn một mét. Ảnh minh họa bắt mắt, gam màu rực rỡ, kiểu nào cũng phù hợp không gian nhỏ. Tôi mua liền một lúc 30 mét, tưởng rằng mình đang mua hời. Lúc nhận hàng, tôi mở ra thì mới ngã ngửa: giấy mỏng dính, hoa văn in lem nhem, còn mùi keo nồng nặc. Tôi dán thử một mảng một góc tường trong phòng, kết quả là sau đúng hai tuần giấy bắt đầu bong từng mảng, chỗ nổi bong bóng, chỗ thì ố vàng vết nước. Ngồi tính lại tiền giấy 1,5 triệu, thêm vào đó công sức tự dán, tôi đốt tiền không chỉ tiền mà còn cả niềm tin vào mấy lời quảng cáo khơi đúng nỗi sợ nghèo.

Hóa ra giấy rẻ nhất lại nằm ở chợ đầu mối chứ không phải trên sàn thương mại điện tử


Sau lần vỡ nợ đó, tôi quyết định lân la các chợ vật liệu xây dựng để hỏi giá tận nơi. Trong một dịp tình cờ bước vào một cửa hàng nhỏ ở đường Nguyễn Trãi, tôi thấy mấy cuộn giấy xếp chồng trong góc đã cũ bụi bặm. Hỏi ra mới biết giấy thừa từ công trình của các dự án xây dựng, chỉ còn 15-20k một mét. Tôi nhấc lên thử một mảnh mới giật mình: loại giấy này dày gấp rưỡi thứ giấy online kia, mặt láng mịn, đàn hồi tốt hơn nhiều. Bác bán hàng dạy tôi cách nhận biết giấy chuẩn qua cảm giác: miết ngón tay lên bề mặt, thấy độ nhám đồng đều thì dán lên sẽ bám chắc, còn hàng bóng mượt rất dễ bong sau thời gian ngắn. Với căn phòng 12 mét vuông chỗ tôi ở, tôi tốn vỏn vẹn 500k tiền giấy ở chợ, rẻ hơn một nửa lần mua trước trên mạng mà chất lượng đã đỡ hơn nhiều.

Tôi học cách tự xử lý tường cũ và không cần thợ dán


Nghe thì đơn giản, nhưng làm mới thấm vì tường cũ của phòng trọ đầy vết lồi lõm. Trước tiên tôi phải xử lý mấy mảng tường ẩm bằng cách lau khô rồi phủ thêm lớp sơn lót chống ẩm tự chế từ nước vôi trong – mẹo này tôi học được từ một bác trong chợ. Về phần keo dán, tôi được mách không nhất thiết dùng keo cao cấp mà chỉ cần dùng keo sữa tìm mua dễ dàng tầm 50 đến 70 nghìn một chai là quá đủ cho diện tích phòng tôi. Lúc dán giấy, tôi gặp không ít lỗi kỹ thuật: bọt khí nổi lềnh phềnh, đường cắt lệch lạc, tưởng chừng phải bỏ cuộc. Tôi học được cách tận dụng thước kẻ bằng kim loại đè chặt lên mép giấy rồi dùng dao rọc giấy thay vì kéo bấm thường – đường cắt chuẩn hơn hẳn. Bộ dụng cụ gồm thước, dao, bay tính ra chưa tới 200 nghìn, nhưng để dành tái sử dụng. Điều quan trọng nhất là đừng nóng vội dán từng mảng nhỏ, dùng khăn mềm miết phẳng trước khi keo khô hẳn.

Cái kết khiến tôi không bao giờ tin vào lời quảng cáo rẻ nữa


Đến giờ, bức tường dán bằng giấy chợ đầu mối đứng vững suốt 8 tháng mà không hề có dấu hiệu bong tróc. Gom lại chi phí cả tiền keo và đồ nghề tầm 700 nghìn đồng, rẻ hơn hẳn một nửa so với lần mua online. Đứng nhìn lại, tôi ngộ ra một điều cốt lõi: chớ chăm chăm vào mức giá ghi trên sản phẩm mà là tổng chi phí trên từng mét vuông sau thời gian dài. Loại giấy 40k/mét trên mạng kia bong tróc sau hai tuần hoá ra lại mắc hơn so với giấy tồn kho 15k/mét bám suốt 8 tháng. Với ai đang tìm giấy dán tường phòng khách, đừng vội chốt đơn online: nên ghé các quầy hàng tồn kho gần nhà hoặc chỗ làm, xin mua lại mấy cuộn giấy thừa – vừa đỡ tốn kém lại dùng được lâu. Còn nếu bạn cũng từng phí tiền cho giấy online rác, thì đừng nản, vì tôi đã trải qua và giờ căn phòng của tôi ổn rồi với khoản đầu tư nhỏ hơn so với những gì tôi từng vội tin.